← Quay lai danh sach

[Nhân Dân Nhật Báo] Nghệ nhân Di sản văn hóa phi vật thể Kịch Quảng Tây Tạ Tạ tinh thông kỹ thuật hát kịch

[人民日报] 广西桂剧非遗传承人谢谢精研戏曲技艺

Ngay dang: 2026-01-09 Crawl luc: 2026-03-28 11:14 Xem ban goc
Nguon: Sở Văn hóa và Du lịch Quảng Tây

Dịch bài viết sau từ tiếng Trung sang tiếng Việt.

Giữ nguyên cấu trúc đoạn văn. Dịch chính xác, tự nhiên, dễ đọc.

Chỉ trả về bản dịch, không giải thích thêm.

Bài viết:

[Nhân Dân Nhật Báo] Nghệ nhân truyền thừa di sản văn hóa phi vật thể Kịch Quảng Tây Tạ Tạ tinh thông kỹ thuật hát kịch

2026-01-09 23:40

Tác giả:

Tôi muốn lưu lại

Chia sẻ bài viết

Lớn

Vừa

Nhỏ

"Nhân Dân Nhật Báo" ngày 9 tháng 1 năm 2026, trang 6.

Nghệ nhân truyền thừa di sản văn hóa phi vật thể Kịch Quảng Tây Tạ Tạ tinh thông kỹ thuật hát kịch

Hỏi chữ lấy âm, theo chữ tạo khúc (Tuyệt kỹ của người thợ)

Phóng viên báo này: Chúc Giai Kỳ

Điểm đáng xem của tuyệt kỹ

Kịch Quảng Tây là di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia. Nghệ nhân truyền thừa đại diện cấp khu tự trị Tạ Tạ, sau mấy chục năm trong nghề, vẫn kiên trì quan niệm "hỏi chữ lấy âm, theo chữ tạo khúc", thiết kế những làn điệu độc đáo, đồng thời đưa các yếu tố âm nhạc hiện đại như jazz, nhạc giao hưởng vào sáng tác kịch truyền thống. Tác phẩm của ông từng được chọn vào buổi diễn tập tác phẩm thanh nhạc xuất sắc toàn quốc lần thứ 13, và giành giải "Công trình năm phần" của Quảng Tây.

9 giờ tối, tại "Quế Kịch Phường" ở thành phố Nam Ninh, Quảng Tây, tiếng đàn hát vang lên không dứt. Các diễn viên của Đoàn kịch Quảng Tây thuộc Nhà hát Kịch Quảng Tây đang tiến hành tập luyện vở kịch Quảng Tây phiên bản thanh xuân "Hoa đào mặt người".

"Chỗ này đừng có quá nhiều ngân nga." "Hát theo bản nhạc quá cứng nhắc, chữ 'hàn' ở đây thêm một chút uốn lượn nhỏ, như vậy mới đúng chữ tròn âm." Dưới sân khấu, ông Tạ Tạ (xem hình bên phải, do người được phỏng vấn cung cấp), nguyên Phó giám đốc Nhà hát Kịch Quảng Tây, đeo kính lão, đang chỉnh sửa làn điệu cho các diễn viên trẻ dựa trên bản nhạc.

Năm nay 61 tuổi, ông Tạ Tạ từng đảm nhiệm chức Phó giám đốc Nhà hát Kịch Quảng Tây, cũng từng là Trưởng đoàn kịch Quảng Tây, Trưởng đoàn nhạc dân tộc. Năm 2006, kịch Quảng Tây được đưa vào danh mục Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia đợt đầu tiên. Ông Tạ Tạ là nghệ nhân truyền thừa đại diện cấp khu tự trị của kịch Quảng Tây, đồng thời cũng là người truyền thừa duy nhất của dòng hát Đổng trong âm nhạc kịch Quảng Tây.

"Tiêu chuẩn phân biệt giữa các loại hình kịch địa phương chủ yếu là ngôn ngữ và âm điệu." Ông Tạ Tạ nói giọng Quế Lâm, tay chỉ theo sự lên xuống của thanh điệu, "Biểu diễn kịch Quảng Tây sử dụng tiếng Quế Lâm, nó có nhịp điệu lên xuống, bình thượng khứ nhập, thiết kế làn điệu phải 'hỏi chữ lấy âm, theo chữ tạo khúc', diễn viên hát mới thoải mái, khán giả nghe cũng hiểu."

"Kịch hát, kịch một nửa, hát một nửa. Hát và nhạc đệm hỗ trợ lẫn nhau, hát dựa vào nhạc đệm để biểu cảm. Sáng tác làn điệu vừa phải giữ được đặc sắc của loại hình kịch, vừa phải phù hợp với tính cách nhân vật trong kịch, đồng thời còn phải đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ của khán giả, đạt được 'bước đi thay đổi nhưng hình thức không đổi'." Sau mấy chục năm trong nghề, ông Tạ Tạ luôn theo đuổi cảnh giới như vậy.

Làm thế nào để sáng tác ra âm nhạc kịch hay? Ông Tạ Tạ có "tuyệt kỹ" riêng. Ông Tạ Tạ không chỉ có thể chơi nhiều loại nhạc cụ dân tộc, mà còn quen thuộc với các thể loại âm nhạc khác nhau như nhạc pop, nhạc cổ điển phương Tây. Sự hiểu biết sâu sắc về kịch bản khiến phần trình diễn và sáng tác âm nhạc của ông càng thêm đặc sắc. Và tất cả những điều này đều không thể tách rời sự tích lũy nhiều năm của ông.

Năm 6 tuổi, ông Tạ Tạ đã theo cha học các nhạc cụ như đàn nhị. Năm 12 tuổi, ông theo học lớp kịch của Trường Nghệ thuật Quảng Tây. Năm 18 tuổi, ông vào Đoàn kịch Quảng Tây thành phố Liễu Châu, theo học nhạc sĩ kịch Quảng Tây nổi tiếng Đổng Quân. Ngoài 20 tuổi, ông bắt đầu tự học sáng tác âm nhạc.

Vào những năm 80 của thế kỷ trước, thị trường kịch hát không mấy sôi động. Vì vậy, ông Tạ Tạ bắt đầu tự học các nhạc cụ như guitar để đi biểu diễn khắp nơi. Trải nghiệm tưởng chừng khó khăn này lại làm phong phú thêm kỹ thuật âm nhạc của ông Tạ Tạ.

Phần nhạc đệm "Nỗi nhớ quê hương" sáng tác cho vở kịch Quảng Tây "Hoa Kiều Vinh Ký" đã vận dụng nhạc pop thời kỳ Dân Quốc, được giới trẻ đón nhận khi công diễn tại trường học. Một bài hát kịch Quảng Tây, sử dụng điệu nhạc kịch Quảng Tây kết hợp với nhạc giao hưởng, nghe thật độc đáo... Ngày nay, ông Tạ Tạ thường xuyên sáng tác những bài hát kịch gần gũi hơn với nhạc pop, trong đó không thiếu các yếu tố âm nhạc như jazz, nhạc giao hưởng.

Sau khi chỉnh sửa làn điệu cho diễn viên, ông Tạ Tạ đã vội vàng mở phần mềm soạn nhạc để ghi lại cảm hứng bất chợt, "Ngày trước soạn nhạc phải viết tay, sửa đi sửa lại, bây giờ có thể dùng phần mềm soạn nhạc để viết bản nhạc điện tử, còn có thể dùng máy tính để chơi thử nghe hiệu quả."

"Làn điệu truyền thống 'theo khúc đặt lời', thường là câu 7 chữ, 10 chữ, giai điệu làn điệu câu trên câu dưới lặp đi lặp lại, khán giả dễ cảm thấy nhàm chán. Hiện nay làn điệu kịch Quảng Tây là 'theo lời đặt khúc', phù hợp hơn với nhu cầu thẩm mỹ của khán giả hiện đại." Ông Tạ Tạ nói, so với phiên bản truyền thống của vở kịch Quảng Tây "Hoa đào mặt người", phiên bản thanh xuân được khán giả yêu thích hơn. "Trong quá trình sáng tác, tôi sẽ dựa trên ngữ điệu ngâm thơ theo tiếng Quế Lâm để viết giai điệu."

Hiện nay, Đoàn kịch Quảng Tây có 58 diễn viên và nhân viên, tuổi trung bình là 40. Ông Tạ Tạ thường nói với các học trò rằng, phải quen thuộc với các điệu thức của làn điệu truyền thống, nghiên cứu nhiều về kịch địa phương, phải chịu được sự cô đơn, có sự kiên định "mười năm mài một vở kịch".

"So với biểu diễn, nhân tài sáng tác âm nhạc kịch hát càng khan hiếm hơn." Khi nói về truyền thừa văn hóa, ông Tạ Tạ cảm thấy trách nhiệm nặng nề, "Ví dụ như kéo dài âm là tuyệt kỹ của kịch hát, có thể diễn tả tâm trạng nhân vật một cách tinh tế. Thiết kế làn điệu kịch hát ngoài việc phải hiểu kỹ thuật soạn nhạc, còn phải nắm vững đặc điểm làn điệu của loại hình kịch, nhất định phải học nhiều văn hóa truyền thống, đọc nhiều thơ ca phú, chỉ có hiểu sâu kịch bản mới có thể sáng tác ra âm nhạc hay."

Với tình yêu dành cho âm nhạc kịch hát, ngoài việc tích cực tham gia các hoạt động giao lưu do trường học, hiệp hội kịch, trung tâm văn hóa và các đơn vị khác tổ chức, ông Tạ Tạ còn tích cực tham gia sáng tác các bài hát kịch và âm nhạc kịch hát ở nhiều nơi. Phạm vi sáng tác không chỉ trong kịch Quảng Tây, mà còn có Thải Điều, Liêu kịch, Kinh kịch, Nhạc kịch Quảng Đông, v.v.

"Khán giả yêu thích mới là quan trọng nhất, tôi phải nỗ lực sáng tác hơn nữa." Tháo kính lão ra, ông Tạ Tạ cười nói.

Liên kết liên quan:

Xem ban goc tieng Trung

[人民日报] 广西桂剧非遗传承人谢谢精研戏曲技艺

2026-01-09 23:40

作者:

我要收藏

文章分享

《人民日报》2026年1月9日第6版。

广西桂剧非遗传承人谢谢精研戏曲技艺

问字要音 依字行腔(工匠绝活)

本报记者 祝佳祺

绝活看点

广西桂剧是国家级非物质文化遗产,桂剧自治区级代表性传承人谢谢从业几十年,始终坚持“问字要音,依字行腔”的理念,设计富有特色的唱腔,并将爵士、交响乐等现代音乐元素融入传统戏曲创作。他创作的作品曾入选第十三届全国优秀声乐作品展演,获广西“五个一工程”奖。

晚上9点,广西南宁市“桂戏坊”,弦歌声不绝于耳。广西戏剧院桂剧团演员正在进行青春版桂剧《人面桃花》的排练。

“这里不要太多颤音。”“按谱唱太死板,‘寒’字这里声音加个小弯弯,这样才能字正腔圆。”台下,戴着老花镜的广西戏剧院原副院长谢谢(见图右一,受访者供图)正对着曲谱,指导青年演员的唱腔。

今年61岁的谢谢曾担任广西戏剧院副院长,也曾任桂剧团团长、民乐团团长。2006年,桂剧被列入第一批国家级非物质文化遗产名录。谢谢是桂剧自治区级代表性传承人,也是广西桂剧董派唱腔音乐唯一的传承人。

“地方戏曲区别标准主要是语言和声腔。”谢谢操着一口桂林话,手指随声调起伏比画,“桂剧表演用的是桂林话,它抑扬顿挫,平上去入,唱腔设计要‘问字要音,依字行腔’,演员唱起来舒服,观众也听得明白。”

“戏曲,戏一半、曲一半。伴以唱相生,唱以伴生情。唱腔创作既要保留剧种特色,又要符合剧中人物性格,同时还要适应观众的审美需求,做到‘移步不换形’。”从业几十年,谢谢一直追求这样的境界。

如何创作出好的戏曲音乐?谢谢有自己的“绝活”。谢谢不但能演奏多种民族乐器,还熟悉流行音乐、西方古典音乐等不同门类音乐。对剧本的深刻理解则使他的演奏和音乐创作更具特色。而这些,都离不开他多年的积累。

6岁时,谢谢就跟随父亲学习京胡等乐器,12岁就读广西艺术学院附中戏曲班,18岁进入柳州市桂剧团、师从著名桂剧音乐家董钧,20岁出头时开始自学音乐创作。

上世纪80年代,戏曲市场不太景气。为此,谢谢开始自学吉他等乐器到处去演出,这段看似艰难的经历,却丰富了谢谢的音乐技艺。

为桂剧《花桥荣记》创作的配乐《乡愁》化用民国时期的流行音乐,在学校公演时受到年轻人欢迎。一首桂戏歌,用桂剧曲牌加交响乐,听来别具一格……如今,谢谢常常创作出更接近流行音乐的戏歌,其中不乏爵士、交响乐等音乐元素。

指导完演员唱腔,谢谢就迫不及待打开打谱软件记录偶得的灵感,“过去作曲要手写誊谱,反复修改,现在可以用打谱软件写电子谱,还能用电脑演奏听效果。”

“传统唱腔‘依曲套词’,经常是7字、10字句,唱腔旋律上下句不断重复,观众容易产生审美疲劳。现在桂剧唱腔是‘依词唱曲’,更符合现代观众的审美需求。”谢谢说,相比于桂剧《人面桃花》传统版,青春版更受观众喜爱。“我在创作中,会根据桂林话吟诵诗律的语调来谱写旋律。”

如今的桂剧团有58名演职人员,平均年龄40岁。谢谢经常告诉徒弟们,要熟悉传统唱腔的板式,大量研究地方戏,要耐得住寂寞,有“十年磨一戏”的定力。

“相比于表演,戏曲音乐创作的人才更为紧缺。”谈及文化传承,谢谢深感责任重大,“比如拖腔是戏曲的绝活,可以将人物情绪演绎得淋漓尽致。戏曲唱腔设计除了要懂作曲的技法,还要掌握剧种唱腔特点,一定要多学传统文化,多读诗词歌赋,只有深刻地理解剧本才能创作出好的音乐。”

怀着对戏曲音乐的热爱,谢谢除了积极参与学校、剧协、文化馆等单位组织的交流活动,还积极参与各地戏歌、戏曲音乐创作。创作范围不只在桂剧,还有彩调、鹩剧、京剧、粤曲等。

“观众喜欢才是最重要的,我要更努力地创作。”摘下老花镜,谢谢笑着说。

相关链接: